Tái Khẳng Định Quy Y Và Bồ Đề Tâm

Dẫn Nhập

Để phác thảo pháp tu thứ ba trong số sáu pháp tu dự bị này, thì sách vở nói rằng trước tiên là lễ lạy, rồi ngồi xuống và làm cho tâm sáng suốt, bằng cách tập trung vào hơi thở, và rồi mới khẳng định lại động lực quy y (phương hướng an toàn) và bồ đề tâm. Nhưng từ kinh nghiệm của bản thân thì tôi thấy rằng trước buổi thuyết Pháp hay trước thời thiền, khi mọi người chỉ lễ lạy mà không làm điều gì trước đó, rồi ngồi xuống, thì việc lễ lạy sẽ khá máy móc. Bởi vì sách vở nói rằng hãy ngồi xuống trước, rồi chú tâm vào hơi thở, rồi mới đến quy y và bồ đề tâm, thì tôi nghĩ rằng điều này cho thấy bạn cũng cần phải khẳng định lại động lực của mình, trước khi lễ lạy vào lúc đầu; nếu không thì bạn sẽ không có động lực.

Toàn bộ mục tiêu của việc chú tâm vào hơi thở là đưa tâm vào trạng thái trung lập - điều được gọi là không xác định (nó không được Đức Phật xác định là tích cực hay tiêu cực) - và trên cơ sở đó thì bạn có thể tạo ra tâm trạng tích cực. Nếu bạn chỉ cố tạo ra một tâm trạng tích cực, dựa trên cơ sở khởi đầu với tâm trạng rối bời vì công việc bận rộn trong ngày, hay bị kẹt xe trên đường đi đến đây, v.v..., thì sẽ rất khó khăn. Vì vậy nên trước tiên là trạng thái trung lập, được tạo ra bằng việc chỉ chú tâm vào hơi thở, rồi đến động lực tích cực. Do đó, theo cách mà tôi dạy thì tôi đã bổ sung thêm bước sơ khởi hay dự bị này vào việc chú tâm vào hơi thở và phát khởi động lực, trước khi lễ lạy lúc đầu và ngồi xuống. Dĩ nhiên là người ta có thể lặp lại nó theo đúng thứ tự. Tôi nghĩ rằng không có sai lầm gì trong việc thực hiện điều này hai lần.

Điều nên tránh là làm cho việc tu hành trở thành máy móc, và đó là điều rất, rất là dễ xảy ra, một hình thức tu hành máy móc, có rất ít cảm giác. Bạn chỉ vội vàng hành trì cho xong, vì cảm thấy bắt buộc phải tu tập, vì lý do nào đó, và cảm thấy tội lỗi, nếu như không hành trì, hay nó trở thành một thói quen mạnh mẽ, giống như việc đánh răng, và bạn sẽ không nghĩ đến việc không làm điều đó, nhưng lại không có cảm giác gì cả. Một khi việc tu tập trở nên máy móc, và bạn đã tạo ra thói quen hành trì một cách máy móc, thì rất khó để bỏ thói quen đó.

Nếu như bạn chỉ mới bắt đầu tu tập, thì hãy cố gắng cẩn thận, để không tạo ra thói quen tu hành một cách máy móc, mà không có cảm giác gì đối với việc này, bởi vì rất dễ tạo ra thói quen này. Tại sao? Vì đời sống của mình rất bận rộn. Chúng ta không có nhiều thời gian. Bạn phải chuẩn bị vào buổi sáng để đi làm, hoặc chăm sóc con cái. Bạn muốn thực hành cho xong pháp tu, và tuy có ý định rất mạnh mẽ là bạn sẽ luôn luôn hành trì mỗi ngày, thì xu hướng là bạn muốn tu tập cho mau, để kết thúc thời khóa công phu càng nhanh càng tốt, bởi vì bạn phải làm rất nhiều việc khác trong ngày. Đây là thực tế mà mình phải đối phó. Đây là lý do tại sao việc phát khởi động lực, tác ý, cảm giác, v.v., ngay lập tức là điều rất quan trọng, dù cho điều đó chỉ có thể xảy ra sau rất nhiều sự quen thuộc và hành thiền. Tuy đã khẳng định lại động lực, nhưng động lực của mình phải có mặt ở đó trong mọi lúc, ở mức độ gần như vô thức. Vậy thì trước khi lễ lạy và ngồi xuống, hãy quán tưởng một đối tượng quy y trước mặt mình, rồi thì ta sẽ quy y và tái khẳng định động lực bồ đề tâm. 

Top